
# Tuấn Cry: Hành Trình Bùng Nổ Sau “Bắc Bling” – Từ Áp Lực Sáng Tác Đến Hạnh Phúc Gia Đình
Sau hơn nửa năm “gây bão” với bản hit mang âm hưởng dân gian đình đám “Bắc Bling”, cuộc sống của Nguyễn Sỹ Tuấn, hay còn được biết đến với nghệ danh Tuấn Cry, đã chứng kiến nhiều thay đổi lớn. Không chỉ vươn mình ra khỏi căn phòng sản xuất âm nhạc, anh còn tìm thấy niềm hạnh phúc trọn vẹn bên vợ và cô con gái nhỏ tròn một tuổi.
## Áp Lực Sáng Tác và Hành Trình Tìm Cảm Hứng Mới
Thành công vang dội của ca khúc “Bắc Bling” hồi đầu năm đã mang lại danh tiếng, nhưng cũng đặt lên vai Tuấn Cry một áp lực không hề nhỏ. Anh chia sẻ về hành trình tìm cảm hứng sáng tác sau một bản hit: “Hai tháng đầu tiên, tôi áp lực khi đặt ra kỳ vọng phải viết bài hay hơn hit cũ. Nhưng rồi tôi tự nhủ: con đường phía trước còn dài, không thể để những gánh nặng tâm lý bóp nghẹt cảm xúc sáng tác.” Chính thái độ buông lỏng bản thân và để mọi thứ diễn ra tự nhiên hơn đã giúp anh tìm thấy những giai điệu mới, điển hình là ca khúc ý nghĩa “Kiếp sau vẫn là người Việt Nam”.
Hiện tại, Tuấn Cry đang ấp ủ một loạt dự án độc đáo. Anh phát triển một series âm nhạc lấy cảm hứng từ trò chơi dân gian cho trẻ em, mở đầu với những bài hát quen thuộc như “Oẳn tù tì”, “Bịt mắt bắt dê”… Ý tưởng này xuất phát từ việc anh quan sát thấy giới trẻ ngày nay dành quá nhiều thời gian cho tivi, điện thoại, thiếu đi cơ hội kết nối thực tế. Anh mong muốn khơi gợi những ký ức đẹp về các hoạt động tập thể ngày xưa, mang tuổi thơ tươi đẹp trở lại với các em nhỏ.
Bên cạnh đó, nam nhạc sĩ cũng muốn khai thác câu chuyện tình yêu nam nữ thời ông bà ta – những mối tình mộc mạc, giàu tính biểu tượng và đầy ẩn dụ trong cách bày tỏ, trao duyên. Anh tin rằng series này sẽ chạm đến trái tim những khán giả từ thế hệ 9X trở lên, những người từng được nghe kể hoặc chứng kiến những nét đẹp văn hóa ấy.
## “Bắc Bling” và Những Trải Nghiệm “Lần Đầu” Trong Sự Nghiệp
Sự bất ngờ nổi tiếng với “Bắc Bling” đã thay đổi đáng kể cuộc sống của Tuấn Cry. Vài năm trước, anh chỉ quanh quẩn ở nhà để viết nhạc và làm sản xuất. Nhưng nhờ ca khúc hợp tác với Hòa Minzy và nghệ sĩ Xuân Hinh, anh bắt đầu nhận được vô số lời mời biểu diễn ở đủ các sân khấu lớn nhỏ. Cuộc sống vì thế trở nên bận rộn hơn, tạo cho anh cơ hội bước ra ngoài, gặp gỡ và kết nối với nhiều người.
Anh kể về những trải nghiệm “lần đầu trong đời”: “Khi diễn cùng Hòa Minzy ở Nhà hát Lớn Hà Nội, lần đầu tôi được đeo in-ear. Rồi tôi được hát cho các phạm nhân ở trại giam Ngọc Lý (Bắc Ninh).” Khoảnh khắc khó quên nhất là màn đu dây biểu diễn trước 25.000 khán giả tại V-Concert, một trải nghiệm không thể nào quên. Cát-xê của anh cũng tăng lên nhiều lần, kinh tế ổn định hơn, đủ ăn, đủ tiêu. Anh luôn xem đó là “lộc khán giả” dành cho mình và khẳng định sẽ dùng phần lớn để tái đầu tư vào âm nhạc.
Nhìn lại chặng đường đã qua, Tuấn Cry thấy mình thật sự may mắn. Hồi nhỏ, môn văn của anh lúc nào cũng chỉ được 5 điểm, chẳng bao giờ dám nghĩ sau này sẽ có ngày viết nhạc. Mười năm lăn lộn đủ nghề, làm bồi bàn, lái xe tải để nuôi đam mê, cuối cùng anh cũng chạm được vào những thành quả đầu tiên.
## Vượt Qua Sự Rụt Rè: Áp Lực Sân Khấu và Nguồn Cảm Hứng Từ Học Sinh
Dù đã có những bước tiến dài, áp lực lớn nhất của Tuấn Cry hiện tại vẫn là việc làm quen với những sân khấu lớn. Anh tâm sự: “Ngày trước tôi đi hát hội chợ, quy mô sân khấu nhỏ, gần gũi, tôi thoải mái trò chuyện. Còn khi bước vào những sân khấu lớn, âm thanh, ánh sáng bài bản khiến tôi choáng ngợp. Đến giờ, cảm giác bị cả chục đèn chiếu thẳng vào người vẫn khiến tôi hơi lúng túng.” Anh vốn thích đối thoại với chính mình hơn, và may mắn là giờ đây anh đã mạnh dạn và tự tin hơn một chút.
Tuấn Cry tự nhận mình là người “hướng ngoại nửa mùa”. Có thể do thời gian ở nhà sản xuất quá lâu, anh vẫn chưa quen với việc biểu diễn và giao lưu. “Dù sao thì tôi cũng là người đi lên từ cây lúa, xuất thân chân lấm tay bùn, bỡ ngỡ là điều dễ hiểu,” anh nói. Tính cách trầm, ít nói của anh được hình thành từ bé khi bố mất sớm, anh sống với ông bà ngoại và luôn cảm thấy thiếu thốn nên tự ti, thu mình lại. “Trong xóm, nhiều ông bà còn trêu: ‘Thằng này đáng ra phải là con gái mới đúng’,” anh kể.
Trước mắt, anh thường chọn diễn ở các trường học vì không gian nhẹ nhàng, bớt áp lực hơn. Khi đứng trước học sinh, anh có cảm giác như đang hát cho em của mình. Thầy cô cũng thân thiện, dễ gần, nhờ vậy anh có cơ hội tiếp xúc gần hơn với thế hệ trẻ, mang những ca khúc chất liệu dân gian đến với các em.
## Hạnh Phúc Gia Đình và Kế Hoạch “Về Nguồn”
Công việc bận rộn nhưng Tuấn Cry luôn cố gắng sắp xếp thời gian cho gia đình. Anh phân định rõ ràng: “Lúc nào làm việc thì tập trung, còn khi đã về với mẹ và vợ con thì gác hết mọi thứ sang một bên.” Anh vẫn phụ vợ tắm rửa, cho con ăn, chơi với con, không ngại ngần chia sẻ công việc nhà.
Hiện mẹ anh sống cùng vợ chồng anh ở Hà Nội, nhưng Tuấn Cry đang tính đưa cả nhà về quê Bắc Ninh. Anh mong muốn được gần gũi hơn với không gian văn hóa quan họ, các lễ hội dân gian – những điều có thể mang lại nguồn cảm hứng lớn cho âm nhạc của mình. Anh cảm thấy mình vẫn chưa thật sự chạm tới hết chiều sâu những giá trị văn hóa ngay trên chính quê hương, một “mỏ vàng” còn nhiều tiềm năng để khám phá.
## Hậu Phương Vững Chắc: Người Vợ Đồng Hành Qua Mọi Thăng Trầm
Người vợ của Tuấn Cry là người cùng làng, nhà cách nhau khoảng 100 mét. Từ nhỏ đã quen biết, lớn lên thì bén duyên lúc nào không hay. Họ kết hôn năm 2021, cô ấy kém anh năm tuổi. Có lẽ vì là đồng hương nên cả hai có sự đồng điệu và thấu hiểu tự nhiên. Bà xã luôn ủng hộ công việc của anh một cách vô điều kiện.
Có những lúc anh chán nản, bế tắc nên bỏ Hà Nội về Bắc Ninh làm việc, cô ấy cũng lặng lẽ theo về. Khi anh quyết định quay lại thành phố để bắt đầu lại từ đầu, vợ anh không ngần ngại bỏ công việc ở quê, tìm nghề mới để đồng hành cùng chồng. Tốt nghiệp ngành kế toán nhưng cô ấy rất năng động, từng làm nhiều nghề như thiết kế, sale, dạy học.
Tuấn Cry bày tỏ lòng biết ơn vợ vì luôn đặt niềm tin vào chồng. “Có những quyết định của tôi, cô ấy chưa chắc đã thấy hợp lý, nhưng vẫn chọn tin tưởng. Tôi nghĩ người đàn ông nào cũng cần một hậu phương như vậy để yên tâm ‘xông pha trận mạc’,” anh chia sẻ.
Những giai đoạn anh chưa nổi tiếng, tài chính còn chật vật, cô ấy vẫn ở bên động viên từng chút. Còn bây giờ, dù con còn nhỏ và lịch diễn của anh dày đặc khiến vợ chồng không nói chuyện nhiều như trước, họ vẫn giữ được điều quan trọng nhất: Sự tin tưởng và cảm thông dành cho nhau.
## Tham Vọng Học Vấn và Những Dự Định Tương Lai
Mới đây, khi nghe tin nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung đỗ đại học ở tuổi 42, Tuấn Cry bỗng suy nghĩ nhiều về chuyện học hành một cách bài bản. Bao năm qua, anh mày mò nghiên cứu, tự bươn chải trong âm nhạc. Trước kia, anh từng mơ làm ca sĩ nhưng vì thiếu hiểu biết và không được định hướng đúng, anh đã thi Đại học Sân khấu – Điện ảnh rồi trượt.
Giờ nhìn lại, anh thấy mình cần được trau dồi một cách hệ thống hơn. Vì thế, anh đang cân nhắc theo học một chương trình âm nhạc chính quy để mở rộng kiến thức và củng cố nền tảng chuyên môn. Đây sẽ trở thành mục tiêu mới, song song với các dự án sáng tác và sản xuất âm nhạc mà anh đang theo đuổi.
Nhiều người khuyên anh nên tận dụng cơ hội trước mắt. Anh cũng hiểu rằng khi cơn sốt lắng xuống, cái tên của mình giảm nhiệt là lẽ bình thường. Anh quan sát và thấy rằng nếu muốn được khán giả nhớ tới, nghệ sĩ phải xuất hiện thường xuyên, biết cách giữ sức nóng hoặc liên tục ra sản phẩm. Anh nhận được không ít lời mời gameshow nhưng cảm thấy mình chưa sẵn sàng, nên tạm gác lại.
—
Tuấn Cry tên thật là Nguyễn Sỹ Tuấn, 33 tuổi, quê Bắc Ninh, tốt nghiệp hệ cao đẳng, Đại học Công nghiệp Hà Nội. Những năm gần đây, anh gây chú ý với một số sản phẩm chất liệu dân gian như “Hà Bắc quê tôi”, “Xập xình xập xình” (hát chung Double2T), “Kén cá chọn canh” (kết hợp Hòa Minzy) và nổi bật nhất là “Bắc Bling”. Tháng 8 vừa qua, anh ra mắt ca khúc “Kiếp sau vẫn là người Việt Nam”, được nhiều nghệ sĩ biểu diễn trên các sân khấu kỷ niệm ngày Quốc khánh, khẳng định vị thế của một nghệ sĩ trẻ tài năng, tâm huyết với dòng nhạc dân gian đương đại.
Để lại một bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.